Dạy con hạnh phúc – Tôi đã từng là bà mẹ tồi tệ như thế nào

Bắt đầu với chủ đề dạy con sống hạnh phúc, tôi cũng đồng ý với quan điểm của rất nhiều chuyên gia hiện nay đó là: Đừng cố nuôi dạy con trở thành người tài giỏi – Hãy dạy con cách sống hạnh phúc. Tôi, một bà mẹ đã từng cố dạy con để trở thành người tài giỏi, đã từng là bà mẹ rất tồi tệ với con khi con học lớp 1. Thật may mắn, tôi đã tình ngộ để đồng hành cùng con trong suốt quãng thời gian còn lại. Hy vọng bài viết có ích cho những người mẹ có con ở tuổi đi học như tôi.

Con tôi vào lớp 1

Giai đoạn từ khi con tôi mới sinh ra cho đến khi học mầm non, tôi rất quan tâm đến sức khỏe và vui chơi của cháu. Nhưng đến khi cháu chuẩn bị vào lớp 1, cũng như bao bà mẹ khác, tôi bắt đầu cảm thấy lo lắng và chọn các lớp học thêm đọc, viết, làm toán theo phong trào. Khi con vào lớp 1 chính thức, tôi cắt hết mọi thời gian chơi của con, yêu cầu con chỉ được học và học. Đến thời điểm này, chẳng mấy ai còn quan tâm hỏi han xem con bạn bao nhiêu cân, ăn uống thế nào, mà các phụ huynh chỉ hỏi thăm xem con học có tốt không, có được học sinh giỏi không…

Con chịu áp lực từ chính thành tích của mẹ 

Khi tôi còn học là học sinh cấp 1, cấp 2, tôi học khá giỏi. Có lẽ so với xã hội thì chẳng là gì, nhưng ít nhất thì ở trường làng cấp 1, cấp 2 tôi cũng là học sinh giỏi nhất trường. Tôi ngoan ngoãn, chịu khó học và yêu thích việc học, đi thi các kỳ thi học sinh giỏi cấp huyện thì luôn đạt giải cao. Chính vì lẽ đó mà khi con vào lớp 1, tôi luôn muốn con cũng phải học tốt. Con hơn cha là nhà có phúc. Vì vậy, khi thấy con đôi khi chểnh mảng học, tôi không thể chịu đựng được ý nghĩ: Mẹ thì học giỏi, mà con thì như thế à…Vì tôi vốn luôn được các thầy cô giáo yêu mến, nên tôi cũng mong muốn con tôi học giỏi để được như vậy.

Con vào lớp 1 - Dạy con hạnh phúc
Con vào lớp 1 là bước ngoặt đối với cả mẹ và con

Bắt đầu với việc đày đọa con

Hàng ngày, ngoài việc học thêm 2 buổi mỗi ngày trên lớp, tôi mua thêm rất nhiều sách cho con luyện ở nhà. Tôi không biết rằng chính việc bắt con làm đi làm lại các bài cùng một chủ đề khiến cho con thật sự chán học. Cứ mỗi buổi tối, tôi bắt con tôi ăn thật nhanh để còn có thời gian học. Tôi ngồi bên cạnh kèm con học mà như cảm thấy phát điên.

Những bà mẹ có con học lớp 1 như tôi chắc cũng sẽ có cùng tâm trạng khi kèm con học. Con không tập trung, cứ học được 1 lúc lại ngồi nghịch bút, mâm mê tờ giấy, tay chân thì lóng ngóng vụng về đến nỗi có khi mực giây ra đầy bàn và vở….Có lúc có bài toán con không làm được, tôi giảng nhưng con vì mệt và không tập trung nên không hiểu, tôi bắt đầu hết kiên nhẫn, tôi quát tháo “Sao học dốt thế”. Cháu bị mẹ quát lại càng không muốn học, cứ lì ra. Tôi điên tiết lên, nhốt cháu trong phòng, bắt khi nào làm xong hết bài tôi giao thì mới mở cửa. Một lúc sau mở cửa, bài tập vẫn chưa hoàn thành, tôi lại càng điên tiết hơn.

Tôi kiểm tra từng quyển vở trên lớp học của con, cứ chữ nào viết sai, phép tính nào làm sai, tôi bắt con làm lại 5 lần ra nháp. Với tôi lúc đó, sách vở viết chữ phải hoàn hảo. Tôi chỉ chăm chăm vào mấy cái viết sạch đẹp. Hầu hết xếp loại vở sạch chữ đẹp các tháng con tôi đều đạt loại A. Nhưng có lần vì sơ ý để giây mực ra vở, con bị cô giáo xếp loại B, tôi bắt đầu đay nghiến con.

Việc đày đọa con lên đến mức đỉnh điểm

Vì bắt con tôi học nhiều như vậy, nên con tôi gần như dẫn đầu lớp. Cháu tính toán nhanh, đọc lưu loát thành thạo, tiếng Anh cũng rất khá. Cháu cũng được cô khen. Nhưng dường như điều đó vẫn chưa làm tôi hài lòng.

Cuối năm học, con tôi được chọn thi giao lưu học sinh giỏi. Và cũng đúng trước hôm thi, con mệt và sốt. Nhưng tôi vẫn không để con yên, tôi bắt con học thật nhiều để ôn thi. Tôi bỏ qua lời khuyên của cô giáo là hãy cho con đi ngủ sớm để hôm sau có sức khỏe tốt. Con vì mệt nên học không tập trung, tôi bắt đầu cáu và lại nhốt con trong phòng, con gào thét kêu mệt không muốn học. Tôi cứ mặc kệ và hôm đó con tận 1 giờ 30 phút đêm mới được đi ngủ. Sáng hôm sau, con mệt lả người, mắt thâm quầng và dĩ nhiên khi đi thi, kết quả là con không đạt giải gì.

Con tôi phải nhập viện

Khi năm học kết thúc, con tôi được nghỉ hè. Con bị sốtviêm amidanVA. Theo các bác sĩ của bệnh viện Bạch Mai khoa Tai Mũi Họng, con cần phải cắt amidannạo VA do cháu bị amidan và VA to, chèn hết vào đường thở nên thở khò khè. Thực ra từ nhỏ con đã bị viêm amidan nhiều lần, tôi cũng định cho cháu đi phẫu thuật nhưng còn chần chừ. Và giờ đây con đã nghỉ hè, đây cũng là thời điểm thích hợp nhất để tiến hành phẫu thuật. Vì là lần đầu con đi mổ nên với bản năng người mẹ, tôi cũng rất lo lắng cho con về những rủi ro xấu có thể xảy ra.

Ở khoa Tai – Mũi – Họng bệnh viện Bạch Mai, những bệnh nhân hôm ấy mổ đều nằm điều trị cùng phòng. Con tôi là bệnh nhân nhỏ tuổi nhất, mới chỉ 7 tuổi. Bệnh nhân nhỏ tuổi thứ hai là một bạn 9 tuổi, sau đó là một học sinh 13 tuổi và hầu hết các bệnh nhân còn lại đều là người lớn.

Tôi đã tỉnh ngộ như thế nào?

Khi ở bệnh viện trông con, tôi có dịp trò chuyện và tiếp xúc với rất nhiều bệnh nhân khác, mỗi người một hoàn cảnh, một số phận khác nhau. Đặc biệt, tôi có dịp nói chuyện nhiều nhất với chị là mẹ của bệnh nhân 9 tuổi kia. Cháu bé phải mổ tai do tai bị viêm nhiễm thường xuyên. Nhưng điều tôi nhận thấy ở đây là cháu bé đó còn có khả năng nhận thức rất chậm. Cháu 9 tuổi học hết lớp 3 nhưng đọc còn không bằng con tôi – mới học hết lớp 1.

Mẹ cháu nói rằng não của cháu khi chụp ở bệnh viên nhi chỉ như não của một đứa trẻ 5 tuổi, vì vậy việc nuôi dạy cháu thực sự rất khó khăn. Chị ấy nói rằng chị chỉ cần con thành thạo đọc viết, làm các phép tính cộng – trừ – nhân – chia để đạt được những bắt buộc tối thiểu cho việc tồn tại trong cuộc sống. Chị cũng có định hướng đến khi con học hết cấp 1, nếu con không thể theo được các lớp trên, chị cũng sẽ không ép con phải đi học nữa.

Chị ấy ngoài làm nội trợ cho chồng con còn làm công việc bán tạp hóa tại nhà. Nhưng điều tôi khâm phục ở chị là cách nói chuyện của chị rất nền nã, rất hiểu biết về con người, xã hội. Đặc biệt, chị không bao giờ cáu gắt và luôn kiên nhẫn với con. Cháu bé đó cũng rất hồn nhiên vô tư, biết giúp đỡ và nhường, rồi cho con tôi mượn đồ chơi vì con tôi bé hơn. Tôi bắt đầu nhận thấy sự khác biệt giữa con tôi và cháu bé đó. Con tôi không có được vẻ mặt hồn nhiên, vô tư và cũng chưa biết nhường nhịn, yêu thương. Tôi bắt đầu suy nghĩ.

Quá trình sửa sai của tôi

Quan sát cách chị ấy chăm sóc dạy dỗ con cái, tôi thầm khâm phục chị. Một người mẹ có con như vậy nhưng khuôn mặt luôn nở nụ cười. Chị cũng trẻ hơn so với tuổi. Có lẽ chị đã gạt hết những nỗi niềm sang một bên để tập trung nuôi dạy con hết sức trong khả năng của mình. Đó là cách dạy con của một bà mẹ đầy lòng yêu thương với con cái.

Tôi nhận thấy mình đã đòi hỏi ở con quá nhiều. Tôi bắt con phải học thật giỏi, mà học thật giỏi để làm gì cơ chứ. Tôi cũng đã từng là học sinh giỏi nhất lớp nhưng vì kỹ năng và giao tiếp kém nên rốt cục vẫn chỉ có một công việc làng nhàng với mức thu nhập trung bình, nói chung không hơn gì các bạn học bình thường trong lớp học của tôi ngày trước.

Giờ đây tôi không còn tập trung để nuôi con thật giỏi nữa. Tất nhiên, là người mẹ tôi luôn tạo mọi điều kiện tốt nhất cho con trong khả năng để con phát huy được những điểm mạnh nhưng tôi không ép buộc con. Tôi chợt nhận ra thời gian trôi đi rất nhanh, rồi chẳng mấy chốc khi con 18 tuổi, con sẽ đủ lông đủ cánh để bay đi. Vì vậy, tôi trân trọng quãng thời gian được ở bên con để cả cha mẹ và con đều hạnh phúc.

Tất nhiên, dạy con hạnh phúc chứ không phải là nuông chiều con, để con hư. Khi có thời gian, tôi sẽ chia sẻ tiếp những kinh nghiệm thực tế của mình về việc nuôi dạy con hạnh phúc.

Đọc thêm các bài viết liên quan đến chủ đề dạy con – làm cha mẹ TẠI ĐÂY

665 views

3 thoughts on “Dạy con hạnh phúc – Tôi đã từng là bà mẹ tồi tệ như thế nào”

Leave a Comment