Phải dạy và đánh giá một đứa trẻ thế nào để con thành công mà không tổn thương con?

Tôi là một giáo viên. Trước đây, tôi cũng đánh giá học sinh qua kết quả học tập. Cho tới khi tôi có con. Tự dưng tôi sợ việc đánh giá này. Vì tôi sợ ảnh hưởng đến con tôi. Kết quả không đánh giá đúng được quá trình con học tập và rèn luyện. Từ đó tôi thay đổi cách nhìn nhận và đánh giá học sinh của mình. Và quả thật, tôi đạt được nhiều kết quả tốt ngoài sức mong đợi từ những học sinh được cho là cá biệt.

Nhiều giấy khen chưa chắc là giỏi
Nhiều giấy khen chưa chắc là giỏi, nó chỉ làm con mất hạnh phúc thôi

1. Con tôi là một đứa trẻ “hư” trong mắt hàng xóm.

Con tôi là một đứa trẻ cực kỳ quậy phá, nhưng rất nghe lời chỉ bảo. Nếu con đòi xem clip con hồi bé, mẹ chỉ cần nói “mẹ mở cho con xem 1 lần thôi rồi con ra kia chơi nhé”. Là đúng y như vậy. Hết clip là con đứng lên ra chơi trò chơi. Hay con bị ngã, tôi hỏi vì sao con ngã, con nói con chạy nhanh, tôi hỏi tiếp thế có chạy nhanh nữa không, con nói không, con đi chậm để không bị ngã. Con lấy đồ chơi của bạn, tôi hỏi có phải của con không, con bảo không, tôi bảo vậy con trả bạn đi, là con trả. Không hề khóc lóc mè nheo gì hết.

Con tôi không bao giờ làm mình làm mẩy đòi cái mình thích giữa chỗ đông người. Có lần tôi hứa mua cho con kẹo bông gòn, nhưng sau đó tôi thấy đã quá trễ để ăn kẹo, nên không mua nữa. Tôi không nói gì với con. Khi đi ngang xe kẹo, con cứ nhìn những cây kẹo đầy màu sắc đó, nhưng không hề đòi tôi phải mua cho.

Nhưng con tôi mang tiếng hư vì không chịu chào người lớn. Tôi không hiểu vì sao cứ bắt con phải chào khi con chả biết đó là ai và chả có tí tình cảm gì với những người đó. Ngay cả với ông bà cũng vậy, con không chào. Tôi dạy con biết ông bà thương con thế nào, làm những gì cho con… Từ đó, con tự giác chào ông bà mà không cần phải ép buộc. Ngay bản thân tôi, mỗi khi đi làm về, tôi chào con trước, cũng phải mất 1 thời gian thật lâu để con chào lại. Việc nói lời cảm ơn cũng y như thế.

Chủ động chào trẻ trước khi bắt trẻ phải chào
Chủ động chào trẻ trước khi bắt trẻ phải chào

2. Tôi đối diện với những lời khen – chê dành cho con thế nào?

Tôi không quát nạt con để dạy dỗ. Tôi cũng không bảo con nhìn bạn kia xem có phá như con không, có hư như con không. Tôi không bảo con tôi ngoan để bao che cho con. Tôi cũng không bắt con phải ngoan như các bạn khác. Tôi chỉ dạy con biết đúng biết sai. Một đứa trẻ ngoan chưa chắc nó ngoan và ngược lại. Đó chỉ là những đánh giá phiến diện theo những yêu cầu của người lớn cho rằng làm như thế là ngoan, không làm như thế là hư.

Trong việc học cũng vậy. Sau này khi con đi học. Tôi xác định không đặt nặng thành tích của con. Quan trọng là con học được gì? Có trở thành người có ích hay không đó mới là quan trọng. Tôi chuẩn bị sẵn tâm lý bị mời lên họp phụ huynh khi kết quả con kém. Tôi cũng sẽ mỉm cười khi nghe những lời “con giáo viên mà học kém”. Tôi không vì thế mà khiến con tôi mất hạnh phúc. Đối với tôi, hạnh phúc của con quan trọng hơn những điểm số. Điểm số chỉ là những con số, còn con là một đứa trẻ biết yêu thương. Điểm số có thể giả, nhưng con thì phải sống thật. Lời chỉ trích nghe rồi cũng qua, nhưng yêu thương thì còn mãi.

3. Con của giáo viên thì phải học giỏi?

Điều này là vô cùng sai lầm và đặt một gánh nặng to lớn lên đôi vai của những đứa trẻ có bố mẹ là giáo viên.

Tôi đã từng bắt 1 học sinh là con của giáo viên sử dụng tài liệu khi thi. Sau đó em ấy chối, không nhận rằng mình dùng tài liệu. Em ấy sợ mẹ mắng, em ấy sợ bị kỉ luật. Tôi cho rằng việc dùng tài liệu chẳng sao cả. Hồi xưa đi học tôi cũng dùng mà. Nhưng việc em ấy chối thì tôi không đồng ý. Tôi quan niệm: con của một giáo viên không nhất thiết phải giỏi, nhưng phải thật thà và chịu trách nhiệm với việc mình làm. Tôi không nói trước được tương lai, con tôi sau này có thể sẽ hư, sẽ dốt, sẽ dùng tài liệu… sẽ rất nhiều thứ, nhưng tôi mong con tôi biết đúng biết sai với những việc mình làm và chịu trách nhiệm với nó.

4. Vậy những đứa trẻ học kém, quậy phá là những đứa trẻ không thành công?

Vì quan tâm khá nhiều đến tương lai của con, nên tôi có học 1 khóa về vấn đề tìm ra và phát triển năng lực cho trẻ. Sau khi để ý quan sát trên các học sinh của mình, tôi nhận ra vài vấn đề sau đây:

  • Ai cũng sẽ giỏi về 1 lĩnh vực nào đó.
  • Người học giỏi trong lớp chưa chắc là người thành công
  • Ở mức trung bình thì ai cũng qua được dễ dàng

Từ đó, tôi gặp phụ huynh của những học sinh bị cho là cá biệt để hỏi rằng “con anh/chị có điều gì đặc biệt không?”. Và tôi biết được 1 lô 1 lốc các tài năng khác của học sinh như: thể thao, vẽ, ghi nhớ, hoạt ngôn, kĩ thuật… Sau đó tôi gặp các em ấy và bảo “nghe lời cô thì mức trung bình là đạt được, cố gắng để lấy bằng tốt nghiệp, trong lớp chỉ cần yên lặng vâng lời giáo viên là ok, rồi tìm cách đi học thêm năng khiếu đi”. Từ đó, lớp rất nghe lời, vì tôi không đòi hỏi các em ấy giỏi, điều đó là không thể. Và tôi động viên thế mạnh của em ấy, điều mà từ bố mẹ đến xã hội cho là kém cỏi.

Dạy con thành công là yêu thương chứ không phải chỉ trích
Dạy con thành công là yêu thương chứ không phải chỉ trích

5. Có rất nhiều phương pháp giảng dạy mới và đánh giá mới.

Có nhiều phương pháp giảng dạy và cách đánh giá. Tuy nhiên, không phải dễ để làm được, chúng ta phải học tập và trau dồi rất nhiều. 

Tôi xin chia sẻ đến mọi người bài học “kỹ năng giảng dạy hiện đại“. Sau khi học xong, chúng ta được gì?

  • Có kiến thức toàn diện và chính xác về việc học của người lớn và các phương pháp đào tạo đạt hiệu quả cao.
  • Áp dụng được các nguyên tắc cơ bản và quy trình giảng dạy chuyên nghiệp.
  • Tổ chức giờ giảng một cách khoa học, hấp dẫn và hiệu quả, xử lý các tình huống trong đào tạo.
  • Áp dụng hiệu quả các phương tiện, kỹ năng giảng dạy tích cực vào chuyên môn của mình.
  • Thiết lập được mục tiêu, lập kế hoạch, thiết kế bài giảng khoa học, hiệu quả và phù hợp với điều kiện thực tế.
  • Đánh giá học viên, đánh giá kết quả đào tạo một cách chuẩn xác.

Bài học này rất hữu ích cho các giáo viên và giảng viên trong việc giảng dạy và đánh giá học sinh sinh viên.

Mách nhỏ: bố mẹ cũng có thể học để thiết kế và lên kế hoạch giảng dạy cho con tại nhà. Vì bố mẹ là những người thầy cô đầu tiên của con. Học tại nhà không đơn thuần là các môn khoa học căng thẳng, mà còn là các bài học về đạo đức, tác phong, những nhận biết về thế giới nhân sinh quan bên cạnh con. Hơn nữa, bố mẹ cũng biết cách đánh giá con sao cho đúng để không làm tổn thương con và có thể giúp con sống vui vẻ, hạnh phúc với những bài học của mình. Và đặc biệt là có thể theo sát chương trình học và đánh giá con trên trường. Nếu bố mẹ biết điều đánh giá đó là đúng hay sai thì có thể giúp con chỉnh hướng hoặc bảo vệ con được.

Đường link: Link giảm giá ở đây

Tôi cũng đang xây dựng điều đó cho con tôi.Và tôi nghĩ những đứa trẻ được sống vui vẻ, làm điều mình muốn, được sự động viên khích lệ từ mọi người, đứa trẻ đó mới hạnh phúc và thành công.

Tôi chỉ tiếc chưa có nhiều nơi và nhiều người làm điều đó. Và còn rất nhiều những đứa trẻ đau khổ, nhiều lắm. Chúng ta cùng chung tay vì con em chúng ta nhé.

165 views

5 thoughts on “Phải dạy và đánh giá một đứa trẻ thế nào để con thành công mà không tổn thương con?”

  1. Bài viết của bạn rất hay. Mình cũng không thích việc nhiều người cứ lấy việc chào hỏi ra để đánh giá đứa trẻ này ngoan hay hư.

  2. Bài viết hay và chân thực! Hi vọng bố mẹ nào cũng như chị thay vì chạy theo thành tích thì hãy làm con cảm thấy hạnh phúc!

Leave a Comment