Xã hội này loạn , loạn từ trong ra ngoài – trầm cảm sau sinh

   Sau sinh, cuộc sóng của tôi hoàn toàn bị đảo lộn. Khiến tôi nhận thấy rằng: ” Xã hội này loạn, loạn từ trong ra ngoài”. Từ trong ở đây là trong gia đình, chính là nơi mình sống, và sinh con. Khi đó mình chỉ ước có một phép mầu giúp mình thoát khỏi trầm cảm sau sinh– một căn bệnh không có thuốc chữa của các bà mẹ sau sinh lần đầu. Khi bạn chính thức trở thành mẹ- đồng nghĩa bạn phải mang trách nhiệm nuôi nấng con một cách vô điều kiện, đánh đổi mọi thời gian , sức khỏe, sắc đẹp của bản thân vì con.

tram cam sau sinh

Trầm cảm sau sinh khiến bạn mất tự tin khả năng làm mẹ của chính bản thân

 

   Áp lực sau khi sinh mổ

  Khi biết tin mang bầu, ai ai cũng mừng, ông bà 2 bên nội ngoại, anh em dòng họ, bố mẹ, rồi chồng mình, và đặc biệt là bản thân mình mang trong bụng một sinh linh bé nhỏ đang tùng ngày lớn lên đẻ chuẩn bị chào đời. Nào là háo hức sắm đồ, chuẩn bị phòng ốc cho con, rồi giấc mơ mình sinh ra con sẽ giống ai, đặt tên con là gì, lớn lên mình sẽ dạy con thật nhiều, rồi cả gia đình sẽ cùng nhau đi chơi, nghĩ thôi là thấy hạnh phúc rồi.

  Nhưng cuộc đời đôi khi không như ta nghĩ, hay chẳng ai biết trước được ngày mai sẽ ra sao. Ngày tôi đau bụng đi đẻ, lên lúc vào phòng sinh vẫn mang tâm trạng tốt là mọi chuyện sẽ tốt thôi, rồi mình sẽ sinh em một cách khỏe mạnh như bao phụ nữ khác. Đúng là người tính không bằng trời tính, tôi không thể sinh thường mà phải đưa vào mổ gấp không con sẽ bị ngạt do nước ối của tôi đục và cạn. Thật nhẹ nhàng với thuốc tê tủy sống, em ra đời bình an bên tôi, khiến tôi thở phào nhẹ nhõm. Vậy là một chuỗi ngày sau đó, tôi phải nhăn mặt với cơn đau của vết mổ, không thể tự mình ngồi dậy, đi lại, nhìn thấy con mà không thể ôm con vào lòng. Tất nhiên mọi vết thương sau thời gian cũng lành, nhưng vết mổ đẻ vẫn còn hằn trên đó. sau mỗi lần trái gió trở trời, vết mổ lại đau, lưng cũng mỏi.

sinh mổ đau gấp 10 lần sinh thường

sinh mổ đau gấp 10 lần sinh thường

  Áp lực ăn kiêng ở cữ

  Không biết mọi người được các mẹ hay chồng giúp mình chuẩn bị giúp các bữa cơm cữ như thế nào, nhưng tôi liên tục phải đổ nước mắt vì những bữa cơm mà mẹ chồng tôi nấu. Tôi không nói bà xấu tính, mà tôi thấy bà dễ tính, xuề xòa quá khiến tôi phát bực. Thịt nạc kho mặn, giò ăn không hết hấp đi hấp lại ăn trong nhiều bữa, cháo thì nấu đặc như cơm nhiều nước, rau tía tô không cần thái nhỏ trộn lẫn cả nắm trong bát cháo. Không thì lại cho con dâu ăn phở gói, bún gói ăn liền. Thỉnh thoảng mới có bữa rau cỏ tử tế. Thử hỏi ai không rơi nước mắt chán ngán khi ở cữ.

  Xong cả tháng ở trong phòng, ngày trông con, đêm trông con, con ngủ không sao, con khóc đêm, khóc vía, khóc dạ đề, khóc vì gắt ngủ, khóc giật mình, khóc khi đi vệ sinh, tã ướt, v.v…, Nghĩ thôi là nổ tung đầu.

những bữa cơm cữ đạm bạc, không thể nuốt nổi

những bữa cơm cữ đạm bạc, không thể nuốt nổi

 Áp lực khi con ăn dặm

  Cho con ăn như thế nào mới là đúng cách. Ngày bao nhiêu bữa, ăn bao nhiêu là đủ, rồi ăn gì, không được ăn gì. Nhà mỗi người một ý, phải chọn lọc sao cho khéo.Được lòng người này mất lòng người kia, rồi tự bản thân phải đấu tranh tư tưởng. Ai cũng biết là trẻ em dưới 1 tuổi không cần nêm gia vị vào đồ ăn của chúng. Nhưng ông bà lúc nào cũng gạt đi nói là nhạt vậy làm sao ăn được. Rồi lúc con khóc vì ăn, lại nói chắc mẹ nấu không ngon nên con không ăn rồi. Mà trong khi bản thân mình luôn cố gắng làm tốt tất cả để con có thể ăn ngon miệng nhất. Có một đứa trẻ mà bao ý kiến khác nhau, biết là ông bà cũng muốn cho con tốt nhưng ông bà cũng hiểu cho mình chứ.

  Áp lực khi đi làm

  Sinh con đối khi bạn phải đối diện với nguy cơ mất việc làm là rất lớn. Và việc bạn phải đi xin việc làm lại là tất nhiên, nhưng phải lựa chọn sao để vẫn kiếm được tiền mà vẫn phải có thời gian cân đối để chăm sóc con cái, chứ nói gì đến thời gian giao lưu bạn bè, mua sắm, chăm sóc bản thân.

  Áp lực vì mẹ chồng nàng dâu

   Thực ra mẹ chồng lại là nguyên nhân khiến tôi rơi vào trầm cảm nhất. Bà không thấu hiểu giúp tôi thậm chí còn nói xấu, chê bai tôi với hàng xóm, gia đình. Đúng là không có lửa làm sao có khói, chẳng ai sống chung được với mẹ chồng mãi cả.

   Khi biết tôi mang bầu, bà luôn chăm sóc tôi tận tình. Những tháng cuối, tôi về nghỉ chuẩn bị sinh, là chuỗi ngày tôi thầm cảm ơn, biết ơn mẹ vì điều đó. Tôi đã từng buồn, vì mình lấy chồng vào một gia đình nghèo, nhưng tôi luôn thấy mình may mắn vì mẹ chồng tôi luôn quan tâm, đối xử với tôi như con đẻ. 

  Mọi chuyện thật không đơn giản như tôi từng nghĩ. Sau khi sinh con ra, tôi mới biết thật ra người bà luôn lo lắng, luôn quan tâm, săn sóc là thằng cháu nội mà tôi đang mang, không phải tôi. Tiếng sét định mệnh, khi chính tai tôi nghe thấy bà nói xấu tôi thật chẳng ra gì với người khác. Bao niềm tin tôi đặt, tôi tin tưởng bà sụp đổ, một sự thật ngỡ ngàng mà tôi không ngờ rằng bà lại làm thế với tôi. Tủi nhục khi một thân, một mình sống ở xứ người vì tôi lấy chồng xa. Biết trải lòng ra với ai bây giờ, muốn ôm con đi thật xa nơi này. Bỏ lại tất cả.

  Sống một nơi không thuộc về mình, nhưng không thể rời bỏ vì con, vì còn phải giữ thể diện cho chồng mình, cho bố mẹ đẻ mình nữa. Chỉ biết nhìn con ngây thơ, con vui vẻ, khỏe mạnh mỗi ngày là niềm vui của mình. Còn lại mọi thứ xung quanh chẳng còn đáng để mình bận tâm nữa.

  Cuộc sống luôn tồn tại phép màu

   Cuộc sống không hẳn luôn chìm vào bế tắc, và luôn có ánh sáng phía cuối con đường. Hãy tìm một người các bạn có thể chia sẻ tâm sự, những khó khăn trong cuộc sống, tìm một nơi giúp bạn có thể thư giãn lấy lại tinh thần sau những chuỗi ngày mệt mỏi, tìm một hướng giải quyết tốt cho tất cả những vướng mắc để bạn có thể thoát khỏi trầm cảm tốt nhất. Cuối cùng vì một tương lai của chính bạn, đủ mạnh mẽ, đủ kiên cường để trở thành một người mẹ tuyệt vời nhất.

   Chúc các bạn thành công!

46 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 1 / 5. Số đánh giá 1