Chăm sóc và nuôi dạy con cái là quyền và nghĩa vụ của cha mẹ

  • bởi
  • 250 views
Share

Sự khác nhau về quan niệm nuôi dạy con giữa hai thế hệ ông bà và cha mẹ luôn là đề tài muôn thủa và gây nhức nhối nhất. Không ít bà mẹ chồng cạch mặt con dâu, cũng không ít người con từ mặt cha mẹ dù không phải đạo. Nhưng nó vẫn diễn ra hằng ngày. Vậy cách nuôi dạy con cái nên do ai quyết định?

Mang thai không phải là điều dễ dàng 

Tôi – một người mẹ bất đắc dĩ. Ngày mà tôi lén mua 2 que thử thai, rồi kết quả 2 vạch, tim tôi như chết lặng. Lần đầu tiên trong đời tôi suy sụp, hoảng loạn đến như vậy. Có rồi thì mình phải làm sao, làm sao? Tôi hoang mang, chạy trốn rồi gào khóc. Tôi ghét nó. Cả tương lai của tôi còn phía trước, chưa gì gọi là ổn định cả. Nghĩ đến ba mẹ tôi, gia đình tôi, tôi thấy mình thật nhục nhã.

10 dau hieu mang thai som chuan xac nhat me can biet 23330 2

Ảnh minh họa

Tôi – đứa con gái ngoan ngoãn, giỏi giang của ba mẹ, niềm tự hào của gia đình, hàng xóm. Ấy thế mà tôi lại làm ra chuyện tày đình này. Tôi không dám nói với mẹ. Nghĩ đến ba mẹ, tôi càng thương càng đau lòng, lại càng không thể nói. Tôi trốn tránh, tôi không muốn nó tồn tại, tôi đấm liên tục vào bụng, rồi nghĩ đến chuyện …bỏ nó, thậm chí tự tử. Cảm giác đau khổ, xấu hổ đến tận cùng.

Bình tĩnh lại, tôi lại kinh tởm bản thân. Ôi sao tôi lại có những suy nghĩ tàn độc thế kia? Nó làm gì nên tội. Lỗi của mẹ nó, mẹ nó tự gánh lấy, hà cớ gì bắt nó chịu. Nó là con mình mà. Làm mẹ – điều mà tôi rất chưa sẵn sàng. Nhưng con tôi, nó có quyền được sống. Tôi đấu tranh, chấp nhận hi sinh tuổi trẻ, danh vọng…để con được chào đời.

Vì con mẹ có thể làm tất cả

Trải qua biết bao sóng gió, nước mắt, cuối cùng tôi và anh cưới nhau, an nhiên chờ đợi ngày sinh con. Tôi về sống cùng gia đình chồng, cũng không ít tủi hờn, không ít nước mắt. Đã đôi lần muốn “cuốn gói” về nhà mẹ đẻ. Có lần, tôi với anh cãi nhau, anh bảo: “Cô chơi với hai, ba thằng rồi, chắc chi nó là con tôi”. Ôi đau đớn nhục nhã đến tận cùng. Tôi tin tưởng, mê muội trao cho anh tất cả. Để giờ danh dự, sự trong trắng của tôi bị bôi đen đến mức không thể nào lấy lại được. Miệng lưỡi thiên hạ, tôi chịu được, nhưng ba mẹ tôi thì phải như thế nào? Tôi thật bất hiếu. Tôi quyết cắn răng chịu đựng tất cả, tỏ ra thật hạnh phúc cho ba mẹ yên lòng. Vì tôi biết, cách báo hiếu duy nhất là phải thật an yên. Tôi chìm ngập trong u buồn, chẳng dám chia sẽ với bất cứ ai, có chồng cũng như không.

IMG 20190713 213021 065

Tôi như chết lặng (Ảnh minh họa)

Ngày con cất tiếng khóc chào đời, tôi hạnh phúc đến nhường nào. Vì tôi biết, hành trình này tôi không đơn độc. Mẹ xin lỗi con, vì đã từng suy nghĩ tàn nhẫn với con. Con là điều vô giá nhất mà mẹ có.

Làm mẹ không phải là điều dễ dàng.

Tôi đã hi sinh tất cả vì con, con là cả tương lai của mẹ. Tôi tìm và đọc nhiều sách về phương pháp nuôi dạy con, học hỏi kinh nghiệm của ông bà, các chị đi trước. Nhưng rồi điều tôi nhận lại là câu nói : “Trứng khôn hơn vịt”. Để tôi kể cho bạn nghe:

1 tháng ở cữ: Tôi bị ép nằm than với lí do vì sức khỏe sau này của tôi, dù tôi đã đưa ra nhiều lí do không nên nằm than. Trời mùa hè với cái nắng miền Trung nóng như rực lửa, tôi và đứa con bé bỏng “được” nằm than cho “ấm”, trong cái phòng 4 bề kín bít. Mồ hôi tôi nhễ nhãi, và không được tắm. Nghĩ lại còn rùng mình ghê sợ. Tưởng tượng như Tôn Ngô Không bị nhốt trong lò Bát Quoái bảy bảy bốn chín ngày vậy. Nhưng làm gì được, tôi lại chẳng có phép thần thông như Ngài ấy. Hậu quả là hai mẹ con tôi sốt, do bụi than mà ho sặc sụa cả tháng trời không khỏi. Sức khỏe sau này đâu không thấy, chỉ thấy bây giờ như lụi tàn.

Giai đoạn từ 0 đến 12 tuần tuổi là giai đoạn vàng để luyện tự ngủ cho con theo Easy. Tôi luyện cho con, mong cho con có nếp sinh hoạt, giờ giấc khoa học, nhưng chẳng được. Ông bà bảo mới đẻ biết gì mà tự ngủ. Trong tháng, hết ông rồi đến bà bế cho ngủ trên tay. Tôi chấp nhận, vì phận làm dâu, chẳng dám để ông bà giận. Đến tháng thứ 2, tôi mệt mỏi vô cùng. Con chỉ chịu ngủ trên tay mà thôi, đặt xuống là khóc ré lên. Mấy đêm liền tôi thức trắng ngồi ôm con. Tôi bực mình, nhưng cũng chỉ biết cắn răng chịu đựng.

Khi ăn dặm trở thành cuộc chiến của mẹ với ông bà

Vấn đề ngủ của con dần ổn định, ông bà bảo tôi cho con ăn dặm khi chưa đầy 4 tháng tuổi. Ôi thôi, bao nhiêu chuyện khác tôi chịu đựng được, còn chuyện này, tôi nhất quyết không. Rào cản “ngày trước”, “hồi xưa” quá nặng nề, tôi tưởng chừng như không thể vượt qua. Ngày nào cũng một điệp khúc: ” Hồi trước ba nó mới được 1 tháng đã mem cơm với nước mắm cho ăn rồi, ăn sớm cho chắc khỏe… vv” ( Mem cơm nghĩa là cho cơm vào miệng, nhai nát, rồi nhả ra bón cho con, cháu ăn). Tôi giải thích cho ông bà nghe về hệ tiêu hóa non yếu của bé, tác hại việc cho ăn sớm, đặc biệt là hậu quả của việc mem mớm cơm cho ông bà nghe. Cuối cùng là bị chửi cho một trận. Bảo là chắc hồi đó làm như vậy ai cũng bị bệnh chết hết rồi. Ô hay, tôi lại cắn răng, nghe lấy nghe để, rồi im lặng cho qua.

Rồi đỉnh điểm là chuyện tôi cho con ăn dặm theo phương pháp bé tự chỉ huy (BLW). Tôi “lì mặt” chờ con tròn 6 tháng tuổi mới cho ăn dặm. Tôi bắt đầu với cháo bột gạo, rau củ nghiền như phương pháp ăn dặm kiểu Nhật, với những lời chỉ trích như: cho ăn chẳng giống ai, ăn ít vậy chẳng đủ dính răng,… Tôi lại im lặng. Khoảng 1 tuần, con không còn hợp tác, đút thìa con ngậm chặt miệng không chịu ăn, và con chọn BLW. Và rồi mọi rắc rối bắt đầu từ đây. Buổi đầu ăn ông bà không nói gì, nhưng chắc tức tối lắm, hết rầy la chú em chồng, xong qua đứa con của chị chồng. Tôi tiếp tục im lặng. Qua bữa thứ 2, con cắn miếng cà rốt quá to, ọe đỏ cả mặt, xong lại tiếp tục ăn ngon lành. Thế mà mẹ nó bị chửi sấp mặt. ” Ai đời thủa cho con ăn như mi, tau đây nuôi mấy đứa con đứa cháu có cho ăn như rứa không? Rồi cũng lớn hết đó thôi, cháu tau 2 tuổi còn ăn cháo xay…” Đến đây tôi không nhịn được nữa, bao nhiêu dồn nén trong lòng bùng lên. Tôi ấm ức, phẫn nộ. Tôi nói: “Con đã nghiên cứu kĩ rồi mới cho cháu ăn”. “Nghiên cứu, mi nghiên cứu cái chi, ba cái đồ sách vở, phản khoa học, phi thực tế, mi học cao này nọ, trình độ này kia…”. Còn cấm không cho tôi theo BLW nữa. Tôi nghe chán, bồng con ra ngoài, không biết phải miêu tả cảm giác như thế nào nữa. Tôi tưởng, khi đã giải thích về phương pháp, gia đình sẽ ủng hộ, không thì ít nhất chồng tôi cũng sẽ đứng về phía tôi. Ai ngờ không, tôi bơ vơ, thất vọng đến cùng cực.

Lời nhắn nhủ chân thành 

Tôi thầm nghĩ: “Con không tài cán gì. Nhưng cũng không đáng bị gia đình chồng sĩ vã như vậy. Chẳng qua, vì ba mẹ con, vì con của con, nên con mới nhẫn nhịn đến vậy. Ít nhất, ba mẹ nên nghĩ là con của con, thì con phải hiểu nó muốn gì chứ. Chẳng lẽ con ngu đến mức cho con của con ăn để nó mắc cổ như ba mẹ nói?”

Dù bị phản đối như vậy, tôi vẫn kiên quyết cho con ăn BLW. Vì đây là lựa chọn của con tôi. Tôi tôn trọng con. Và cũng vì đứa cháu cưng của ông bà, 2 tuổi còn ăn cháu xay, đến nay đã lên lớp 1 vẫn còn phải đút cho ăn.

Tôi chia sẽ những điều này, không phải để chỉ trích cách nuôi dạy con cháu của ông bà. Thời đại khoa học giáo dục phát triển vượt bậc. Con trẻ có cơ hội được tiếp xúc, học hỏi. Các nhà giáo dục đã bỏ công sức ra nghiên cứu, tìm ra các phương pháp nuôi dạy khoa học, vậy tại sao lại không áp dụng, hay chỉ vì rào cản “ngày trước” quá lớn không thể vượt qua? Ông bà đã nuôi dạy chúng con theo cách của ông bà, thì xin hãy để chúng con quyền nuôi dạy con theo cách của mình! 

250 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không ?

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá / 5. Số đánh giá:


Share